Sách nói Kỹ Năng Sống Giúp Trẻ Phát Triển - Học Cách Tự Thoát Hiểm
Chi toi.pdf

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hoài An
Ngày gửi: 15h:48' 05-07-2025
Dung lượng: 517.0 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hoài An
Ngày gửi: 15h:48' 05-07-2025
Dung lượng: 517.0 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Chị tôi
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Table of Contents
LỜI GIỚI THIỆU
Chị Hoa hồng
Kế hoạch bẫy ông già Noel
Chinh phục đỉnh cao
Chị chắc chứ?
Những người chị em của tôi
Đứa em mê ngủ
Hoàn thành nhiệm vụ
Joe và Molly
Kelly đáng yêu
Khu vườn hoàn hảo
Lời hứa với Roxanne
Món quà tình yêu
Người chị bất ngờ
Người chị tinh nghịch
Nhật ký
Những tấm hình kỳ diệu
Những đầu bếp tài ba
Quà của anh
Sẻ chia
Theo chị
Tiếng cót két trên mái
Tình yêu của chị
Báu vật của tôi
Chị đang nói đó!
Ước gì...
Xin chào và tạm biệt
Sự khác biệt
Nguồn sức mạnh
Giáng sinh đẹp nhất
Mối liên kết kỳ lạ
Những con bò biển
Không ai bất tử
Người mẹ thứ hai
Ký ức tuổi thơ
Không ràng buộc
Em chồng
LỜI GIỚI THIỆU
Dù gắn bó do quan hệ huyết thống hay bởi “duyên” gặp gỡ, chị em gái luôn là những người
hiểu nhau một cách đặc biệt. Họ không chỉ giống nhau ở diện mạo mà còn có nhiều điểm
chung khác: sở thích, tính tình, cách cảm nghiệm cuộc sống. Họ hiểu nhau, chứng kiến quá
trình trưởng thành của nhau, nâng bước cho nhau trước sóng gió cuộc đời.
Không những thế, chị em gái còn là người cùng lưu giữ những kỷ niệm quý giá: lúc đùa giỡn
dưới chăn, khi đắm mình trong dòng nước mát, lúc tập kịch cho buổi biểu diễn ở trường, rồi
những chuyến du lịch, những bí mật, hay những rung động đầu đời... Tất cả những kỷ niệm thời
niên thiếu ấy chính là sợi dây gắn kết tình chị em với nhau.
Những khi gặp sóng gió, người mà ta muốn tìm đến chia sẻ nhất vẫn là chị hoặc em gái
mình. Là chị em, nghĩa là có một sự tin tưởng tuyệt đối. Chúng ta có thể thú nhận những điều
ngu ngốc, những chuyện điên rồ chúng ta mắc phải, và cả những ước mơ thầm kín nhất chúng
ta đang ấp ủ. Tình chị em sẽ trở nên bền vững hơn khi chúng ta biết chia sẻ và cảm thông. Bất
kể đó là hạnh phúc hay đau khổ, chiến thắng hay thất bại... khi được sẻ chia, chúng ta sẽ tìm
thấy niềm vui, sự thanh thản nơi tâm hồn.
Điều đặc biệt khác không thể không kể đến đó là giữa chị em gái không chỉ có tình chị em,
mà còn có tình cảm bạn bè, tri âm, tri kỷ, yêu thương, thấu hiểu, chân thành và hỗ trợ nhau.
Với tất cả những điều kể trên, Chị tôi như một món quà dành riêng cho những chị em gái.
Hy vọng cuốn sách này sẽ đưa đến cho bạn một cái nhìn sâu sắc hơn về vai trò quan trọng của
chị em gái trong cuộc sống. Bên cạnh đó, bạn có thể bắt gặp trong cuốn sách một số truyện liên
quan đến tình cảm giữa anh trai với em gái, hay chị gái với em trai. Điều này là vì, mặc dù
chúng ta khó có thể chia sẻ mọi vấn đề của nữ giới với anh em trai, nhưng chúng ta vẫn có thể
chia sẻ với họ một tình cảm đặc biệt, bởi có chung một quan hệ huyết thống. Anh trai chính là
người thầy đầu tiên dạy chúng ta về một nửa còn lại của thế giới bằng cách chỉ cho chúng ta
leo trèo, đấu vật, hay hào hứng theo vũ điệu xoay tròn của quả bóng trên sân.
Tất cả các câu chuyện trong cuốn sách này đều hướng đến tình yêu, sự thử thách, gia đình,
sự trưởng thành, chia ly, bổn phận làm cha mẹ, sự mất mất và mối liên kết giữa hai thế hệ. Hy
vọng cuốn sách sẽ mang đến cho bạn những cảm nghiệm mới mẻ về cuộc sống, về tình cảm
sâu lắng giữa chị em, và hơn thế nữa, bạn sẽ thấy được mình đã may mắn và hạnh phúc thế nào
khi cuộc đời ban cho bạn một người chị hoặc người em như hiện có.
Chị Hoa hồng
Chúng ta là chị em. Mãi mãi là như vậy. Sự khác biệt giữa chúng ta là có thực, nhưng niềm vui
giữa chúng ta luôn luôn hiện hữu.
- Elizabeth Fishel
Thuở nhỏ, tôi thường chơi một mình trong vườn nhà bà. Tôi leo lên những cây thục quỳ và
những cây cao lớn trong vườn. Dù rằng rất thích chơi ở đó nhưng tôi luôn cảm thấy cô đơn. Mẹ
mất khi tôi mới lên ba, bố thì không có nhiều thời gian bên tôi. Những năm sau đó tôi phải
thay đổi chỗ ở liên tục với những người mẹ kế, với bà và thậm chí là ở trại trẻ mồ côi. Tôi luôn
ao ước có một người chị. Dường như một phần ký ức của tuổi thơ đã trượt qua tôi. Tôi không
thể nhớ nổi, nhưng rõ ràng, có một khoảng trống sâu thẳm, vô hình nào đó trong tôi – nỗi khao
khát khôn nguôi về một người chị. Nhưng tôi biết đó là điều không thể.
Khi chơi trong vườn nhà bà, tôi luôn tưởng tượng mình có một người chị xinh đẹp như hoa,
người sẽ cùng tôi đến trường, sẽ kể chuyện cho tôi nghe và sẽ chơi búp bê cùng tôi.
Lớn lên, tôi kết hôn và có một gia đình. Tôi làm việc chăm chỉ và hài lòng với những gì mình
có. Nhưng đôi khi, trong những buổi tối tĩnh lặng, khi ngắm nhìn bãi cỏ xanh mênh mông hay
vô số những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, tôi vẫn cảm thấy trong mình nỗi khao khát kỳ lạ về
một người chị.
Buổi tối nọ, sau một ngày làm việc mệt mỏi, vừa ngồi trên xích đu thêu thùa, vừa ngước
nhìn bầu trời, bất chợt nỗi khao khát ấy lại trỗi dậy trong tôi. Khi chuẩn bị vào nhà để ngủ thì
chuông điện thoại reo. Tôi để bản thêu lại và đi vào.
- Alô?
- Xin chào! Hy vọng rằng tôi không nhầm số. Đây là sở cảnh sát Springfield.
- Cảnh sát? – Tôi hỏi lại, chờ đợi một tin xấu.
Thị trấn Springfield cách đây vài giờ đi xe. Tôi có vài người họ hàng sống ở đó. Tôi cũng
từng học trung học ở Springfield, nhưng tôi đã rời khỏi đó nhiều năm trước.
- Chúng tôi có một lá thư nhờ tìm kiếm địa chỉ của Luanne Higgins. – Người cảnh sát tiếp
tục. Higgins là tên thời con gái của tôi. Tôi vội đáp:
- Tôi là Luanne. Có chuyện gì vậy?
- Chị cô muốn tìm cô. – Nhân viên cảnh sát trả lời. Chị! Tôi thở dài và lắc đầu:
- Tôi không có người chị nào cả!
- Vậy sao? À, người ấy có yêu cầu chúng tôi để lại số điện thoại nếu như cô muốn trả lời.
Tôi không nói gì thêm, nhưng rồi cũng ghi lại số điện thoại. Tôi đọc lại địa chỉ: Manley.
Chẳng có ấn tượng gì cả. Đó là số điện thoại ở Maine. Tôi không biết một ai ở Maine cả. Nó
không đem đến cho tôi bất cứ cảm giác gì. Có lẽ đây là một trò đùa. Nhưng sau hai ngày nhìn
chằm chằm vào số điện thoại trên mảnh giấy nhỏ, một ý nghĩ cứ bám lấy tôi: Nếu như đó là sự
thật? Nếu như...? Tôi quyết định gọi lại.
Cũng phải mất khá nhiều thời gian cho việc lấy can đảm của tôi. Hết nhìn vào điện thoại, tôi
lại quay đi và bước ra ngoài. Cuối cùng tôi nhấn nút gọi. Đầu dây bên kia bắt đầu đổ chuông.
Reng... một lần... hai lần... Chuyện này điên rồ quá. Tôi nên cúp máy. Ba lần...bốn lần...
- Alô? – Có tiếng người trả lời.
Nên nói gì đây? Tôi lúng túng với vốn ngôn từ của mình:
- Dạ... tôi là... tôi là Luanne.
Cả hai đều im lặng. Tuyệt! Tôi vừa làm một chuyện ngu ngốc và biến mình thành tên hề.
Người phụ nữ đầu dây bên kia vẫn không có phản ứng gì.
Một lúc sau, tôi nghe giọng nói yếu ớt, gần như thì thầm:
- Luanne? Ôi, của tôi...Luanne! Là em thật sao? Chị đã tìm em suốt mười lăm năm nay!
- Tôi... tôi xin lỗi, nhưng tôi không biết chị là ai! – Đến lượt tôi cà lăm.
- Chị là chị của em! – Người bên kia cố gắng giải thích.
Chưa bao giờ có ai nói rằng tôi có một người chị cả. Tôi cố gắng hết sức để nhớ về chuyện
này.
Ừ... đúng là tôi đã muốn có một người chị biết chừng nào. Nhưng tôi vẫn không thể tin vào
điều đó. Làm sao tôi biết được đó là sự thật?
- Khi mẹ kết hôn với cha em, chị đã tám tuổi rồi! – Người phụ nữ giải thích. – Chị vẫn nhớ
ngày em được sinh ra. Lúc đó em rất nhỏ. Mẹ và cha Bill không chắc rằng em có thể sống được
hay không.
Đúng là sự ra đời của tôi không hoàn toàn bình thường. Tôi bị thiếu cân khi sinh - tôi chỉ
nặng có 450 gram và được nuôi trong lồng kính. Tôi đã được nghe kể nhiều về chuyện này.
Nhưng tuổi thơ của tôi quá lộn xộn, đến nỗi tôi không nhớ được gì, cũng chẳng ai trong số họ
hàng của tôi quan tâm điều này cả.
- Chị đã chơi với em, và giúp mẹ chăm sóc em. Em giống như một con búp bê vậy! Sau khi
mẹ qua đời, chúng ta ở với bà. Nhưng một ngày, khi chị đi học về thì em đã đi. Cha Bill đã mang
em đi. Chị đã hứa rằng một ngày nào đó chị sẽ đi tìm em. Và bao năm nay chị đã làm điều đó.
Tâm trí tôi xoay tròn trong sự xúc động. Cả cuộc đời tôi luôn cảm thấy cô đơn, luôn khao
khát về một người chị. Nhưng tôi chưa bao giờ biết sự thật là tôi có một người chị và người đó
đang tìm kiếm tôi. Càng nghĩ về bí mật tuyệt vời này tôi càng cảm thấy nó giống như một giấc
mơ kỳ diệu. Tôi cần gặp chị ấy để chắc rằng đó là sự thật. Bỗng dưng, tôi có cảm giác mình như
một cô gái nhỏ đang chơi trong vườn nhà bà.
Cuối tuần đó, khi đứng trước sân ngắm nhìn chiếc xe tải nhỏ màu xanh chạy trên đường, tôi
nghe tiếng tim mình đập nhanh hơn. Tôi ôm chặt lấy ngực như cố gắng giữ cho mình khỏi tan
vỡ thành hàng triệu mảnh nhỏ. Chiếc xe tải nhỏ dừng lại và một người phụ nữ với mái tóc nâu
dày nhảy ra khỏi cửa, chạy về phía tôi. Chị tôi!
- Luanne! – Chị ấy hét lên.
Chị ôm chặt lấy tôi, và tôi cũng ôm lấy chị. Những giọt nước mắt ngọt ngào và ấm áp chảy
xuống cổ tôi. Tôi đã chờ đợi cái ôm này từ rất lâu. Chúng tôi dành cả ngày chỉ để ngắm nhìn
khuôn mặt của nhau, tìm những điểm giống nhau, kể chuyện quá khứ, nói về tương lai. Tôi
không biết nhiều về chị, nhưng tôi biết rằng chúng tôi có sự liên kết từ trong trái tim, đơn giản
vì chúng tôi là chị em. Cuối cùng, tôi đã có được bông hoa xinh đẹp đó, bông hoa mà tôi luôn
mơ ước khi chơi trong vườn nhà bà.
Và ngẫu nhiên làm sao chị tôi tên là Hoa Hồng.
- Luanne Holzloehner
Kế hoạch bẫy ông già Noel
Về mặt khoa học thì ngày dài nhất trong năm là ngày hạ chí, nhưng với những đứa trẻ như
tôi thì ngày dài nhất trong năm là ngày Giáng sinh. Với anh chị tôi và tôi, thời gian của ngày
Giáng sinh là một con ốc sên chính hiệu. Trong khi mẹ tất bật với việc nhà cửa, lau chùi và
chuẩn bị một bữa tiệc thật thịnh soạn thì chúng tôi chỉ biết chạy loăng quăng, líu ríu bên mẹ:
- Mẹ ơi, mấy giờ rồi?
- Mẹ ơi, còn bao lâu nữa thì đến tối?
- Mẹ ơi, khi nào ông già Noel mới xuất hiện?
Suốt một ngày dài, chúng tôi chờ đợi, cố gắng ngoan ngoãn và kiên nhẫn, vì chúng tôi biết
rằng ông già Noel đang quan sát chúng tôi gần hơn bao giờ hết. Mặc dù chúng tôi cố gắng giết
thời gian bằng cách chơi trò này trò kia, làm việc này việc nọ nhưng thời gian ban ngày vẫn
trôi qua quá chậm chạp. Không năm nào mà chúng tôi không có cảm giác này, trừ năm đó.
Đó là năm chúng tôi vừa đủ lớn để không thể kìm nén sự tò mò về ông già Noel. Người đàn
ông trong bộ quần áo nhung đỏ là có thật hay được thêu dệt lên? Chúng tôi quyết định rằng lần
này chúng tôi phải thừa nhận hoặc bác bỏ sự tồn tại của ông ấy. Có lẽ năm ấy mẹ không hiểu
tại sao lại có thể hút bụi, dọn dẹp, nấu nướng mà không bị quấy rầy một chút nào. Mẹ không hề
biết rằng ba đứa con của mình đã trốn lên cầu thang để bàn tính và lập kế hoạch bẫy ông già
Noel.
Cả ngày dài, chúng tôi chuẩn bị cho “chiến dịch” vào giữa đêm. Chúng tôi phác thảo chi tiết
từng nhiệm vụ, viết tất cả xuống một tờ giấy nhỏ xé từ quyển sổ tay, xóa đi rồi viết lại. Chúng
tôi giấu dây thừng, đèn pin và tìm cách nói dối để bố mẹ cho chúng tôi ngủ chung một phòng,
căn phòng gần cầu thang nhất. Chúng tôi tập dượt nhiều lần và cố gắng hết sức để cột được
thòng lọng với nút trượt, vì mục tiêu của chúng tôi là bắt ông già Noel và một hoặc hai con
tuần lộc nữa nếu được.
Càng gần tối, chúng tôi càng hồi hộp, nôn nóng. Đứa nào cũng đi ra đi vào, rồi chúng tôi
quyết định leo lên giường. Trước đây chưa bao giờ có chuyện chúng tôi chịu đi ngủ sớm như
thế. Và đây cũng là lúc thực hiện bước đầu tiên trong kế hoạch của chúng tôi: nói dối để được
ngủ chung. Ba đứa chúng tôi tiến lại gần cha mẹ với vẻ mặt dễ thương và nụ cười vô tội nhất.
- Mẹ! – Chị tôi hỏi bằng giọng ngọt ngào tối đa. - Tụi con có thể ngủ chung trong phòng
Skipper tối nay được không?
- Như vậy mẹ sẽ không phải dọn dẹp đến ba cái giường vào buổi sáng. – Anh tôi cố pha trò.
- Con hứa là sẽ đi ngủ ngay lập tức. – Tôi hào hùng tuyên bố, trang nghiêm như người lính
sắp ra trận.
Bố mẹ nhìn nhau cười, rồi xoa đầu tôi:
- Nhưng tụi con sẽ phải ngủ trong túi ngủ và nằm trên sàn. Tụi con sẽ bị đau lưng, rồi sẽ mệt
mỏi cả ngày mai. Mẹ vẫn nghĩ các con tự ngủ trên giường của mình sẽ tốt hơn.
- Mẹ yên tâm, tụi con không sao đâu! – Chị tôi quả quyết.
- Con chỉ ao ước được ngủ trên sàn thôi. – Tôi mạnh mẽ không kém.
- Còn con thì chưa bao giờ được nằm trong túi ngủ. – Anh tôi ra vẻ tiếc nuối.
Bố mẹ bật cười. Chúng tôi nhìn bố mẹ chờ đợi. Bố tôi nhún vai rồi gật đầu:
- Nếu mẹ cho phép thì bố không có ý kiến.
Chúng tôi nhảy cẫng lên, rồi quay sang mẹ với cặp mắt long lanh. Mẹ tôi lắc đầu, có vẻ
không hài lòng, nhưng cuối cùng cũng đồng ý. Nhiệm vụ đã hoàn thành!
Nhưng sau đó còn một số nhiệm vụ mà chúng tôi phải thực hiện: tụ tập trên trường kỷ để
nghe mẹ đọc truyện Buổi tối trước Giáng sinh. Chưa bao giờ tôi thấy mấy câu chuyện cổ tích
này lại lê thê đến thế. Ngay khi mẹ vừa dứt lời, chúng tôi chạy vội lên cầu thang. Túi ngủ và gối
đã được chuẩn bị sẵn sàng trên sàn. Chúng tôi ôm hôn mẹ, chúc mẹ ngủ ngon bằng tốc độ
nhanh nhất có thể rồi bò vào trong túi ngủ. Ngay khi mẹ vừa khép cánh cửa lại là thực hiện
bước hai.
Anh tôi chui ra khỏi túi ngủ và chạy nhanh vào phòng mình, nơi những dụng cụ đã được
giấu dưới nệm. Đèn pin được lấy ra và kiểm tra mấy lần để chắc chắn là nó hoạt động tốt. Ánh
sáng chớp tắt trong căn phòng tối chứng tỏ pin vẫn còn đầy. Anh cẩn thận nhét dây thừng dưới
túi ngủ, và để phòng trường hợp ngủ quên, chị tôi đặt đồng hồ báo thức dưới gối chị. Chúng tôi
cười khúc khích và thì thầm trong bóng tối, lắng nghe tiếng bước chân của bố mẹ và tiếng lộc
cộc từ móng guốc tuần lộc.
Suốt đêm hôm đó, chúng tôi chỉ ngủ chập chờn, nhưng cũng có những lúc thiếp đi không
biết gì nữa. Quá nửa đêm, anh tôi đánh thức tôi dậy. Ánh sáng của những ngọn đèn ngoài phố
hắt vào làm cho căn phòng có một vẻ đẹp kỳ quái. Những cái bóng nhảy múa trên tường. Anh
tôi thì thầm với giọng run run:
- Anh nghe thấy ông ấy! Giờ ông ấy đang xuống cầu thang! Nghe kìa!
Tôi ngồi thẳng dậy trong túi ngủ, căng tai lắng nghe những tiếng ồn khác thường. Tôi lay chị
dậy, chị cũng ngồi thẳng dậy ngay lập tức. Chúng tôi cố gắng lắng nghe, âm thanh ngày càng rõ
ràng hơn. Có tiếng cọt kẹt dưới nhà. Không còn nghi ngờ gì nữa, đôi giày đen bóng của ông già
Noel đang gõ xuống sàn gần cầu thang. Người đàn ông to khỏe với bộ râu trắng như tuyết đang
ở trong nhà chúng tôi! Chúng tôi còn nghe thấy tiếng động gì đó phát ra từ mái nhà. Có lẽ là
những con tuần lộc đang ở trên đó chăng? Tôi nhìn anh mình. Anh ấy nhìn chị tôi. Một cảm xúc
hỗn độn: sợ hãi và thích thú bao trùm lấy cơ thể run run của chúng tôi.
- Chúng ta làm gì bây giờ? – Chị thì thào hỏi.
Đột nhiên, cả ba chúng tôi thấy việc bẫy ông già Noel chẳng có gì hay ho cả. Xét cho cùng,
chúng tôi chẳng biết phải làm gì khi bắt được ông ấy? Giữ cho riêng mình thì thật ích kỷ. Đó là
chưa tính đến việc chúng tôi làm ông giận lên và đưa tất cả những món quà của chúng tôi về lại
Bắc Cực. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông không bao giờ trở lại với chúng tôi nữa? Chúng tôi im
lặng. Bỗng nhiên tiếng chuông báo thức vang lên, cả ba nhanh chóng chui vào trong túi ngủ và
kéo chăn qua đầu. Không ai nói với ai lời nào, nhưng ngay lúc đó chúng tôi biết chúng tôi đã
thực hiện xong nhiệm vụ và tìm được câu trả lời: ông già Noel là có thật!
Chúng tôi lại chìm vào những giấc ngủ chập chờn trong suốt phần còn lại của đêm. Cuối
cùng, bình minh cũng đến. Cả căn nhà chìm trong yên lặng. Ánh sáng nhè nhẹ lan ra trên bầu
trời. Chúng tôi lục đục kéo nhau xuống cầu thang. Trời vẫn chưa sáng hẳn nên chúng tôi vẫn
phải dùng đèn pin. Chúng tôi thở phào khi thấy bố mẹ vẫn ngủ trong phòng. Chúng tôi nhón
chân đi xuống cầu thang và hồi hộp nhìn trộm qua góc phòng. Lúc này nỗi lo lắng lớn nhất của
ba chúng tôi là ông già Noel đã biết về kế hoạch của tụi tôi, và sợ rằng ông chỉ để lại những cây
roi và mấy cục than. Nhưng trước mắt chúng tôi là những món quà xinh xắn – những chiếc hộp,
những chiếc rổ đầy kẹo và trái cây, tuyệt nhất là những chiếc xe đạp mới! Đây là những món
quà tuyệt nhất từ trước đến giờ. Còn quá sớm để đánh thức cha mẹ dậy nên chúng tôi lặng lẽ
trở lên cầu thang rồi chui vào túi ngủ và thích thú thì thầm về đêm qua cho đến khi không chịu
được nữa, chúng tôi lao vào phòng bố mẹ và nhảy lên giường, đánh thức họ dậy.
Giờ đây, tôi đã trưởng thành và có những đứa con xinh xắn. Chúng cũng thường than thở
rằng ngày Giáng sinh sao dài thế. Tuy không nói ra, nhưng tôi biết chúng cũng bắt đầu nghi
ngờ về sự thật trong những câu chuyện về ông già Noel mà chúng được nghe. Có lẽ chúng cũng
bàn tính và lập kế hoạch như anh chị tôi và tôi từng làm. Tôi nghĩ rằng có lẽ chúng cũng sẽ
không dám quấy rầy ông già Noel như chúng tôi. Tuy nhiên, để chắc ăn, tôi sẽ giấu hết đèn pin
và dây thừng cho đến hết Giáng sinh!
- Terri Duncan
Chinh phục đỉnh cao
Mười một tuổi, tôi quyết định thực hiện chuyến phiêu lưu “trèo lên đỉnh thế giới".
Đó là một ngày cuối hè. Mới chỉ khoảng năm giờ sáng, bên ngoài trời vẫn tối. Cả nhà vẫn
đang say ngủ. Tôi rón rén đi vào nhà bếp, mở tủ lạnh, lấy ra những nguyên liệu cần thiết để làm
bữa trưa. Nhét tất cả vào một chiếc bịch to màu nâu, tôi không quên với tay lấy thêm một bình
sữa.
Đi đến bất cứ đâu mà không có sự cho phép của bố mẹ là điều không thể chấp nhận. Nhưng
tôi có một khao khát mãnh liệt và tôi nghĩ mình có đủ lý do để thực hiện điều đó. Tôi tìm một
tờ giấy, một cây viết chì, viết lại vài dòng cho bố mẹ, nói rằng đừng lo lắng, tôi chỉ muốn trải
qua một ngày của riêng mình và sẽ trở về vào bữa tối. Khi chuẩn bị xong xuôi, chậm chạp và
thận trọng, tôi mở cánh cửa màu đen. Tiếng cót két vang lên. Lisa - đứa em kế út của tôi bất
thình lình xuất hiện sau lưng:
- Chị đang làm gì vậy?
Thót tim, nhưng rồi tôi nhanh chóng bình tâm lại và thì thầm một cách kiên quyết:
- Shhhhhh, im lặng! Đừng đánh thức mọi người dậy!
Thấy vẻ nghiêm trọng của tôi, Lisa cũng thì thầm:
- Chị định đi đâu vậy?
Tôi tiếp tục thì thầm:
- Bố mẹ không cho chị đi cắm trại, vì thế hôm nay chị sẽ tự đi cắm trại.
- Ồ, tuyệt quá! Cho em theo với. – Lisa năn nỉ. – Đi mà, cho em theo với!
- Không! – Giọng tôi cứng rắn. – Để chị nói cho em nghe. Sáng ra bố mẹ sẽ đi tìm chị, và tối
khi chị về, chị sẽ gặp rắc rối lớn!
- Em không sợ. – Lisa kiên quyết.
- Nhưng em chỉ mới bảy tuổi, làm sao đi cắm trại được!
- Em không nhỏ! Em đi cắm trại được. – Lisa trả lời. – Em muốn đi! Nếu chị không dẫn em
theo, em sẽ đánh thức bố mẹ dậy ngay bây giờ.
Không còn cách nào khác, tôi đành dẫn Lisa theo. Chúng tôi làm thêm vài cái sandwich bơ
đậu phộng, lấy thêm khoai tây chiên và táo, rồi lẻn ra ngoài.
Ngày hôm trước, trên đường từ trường về nhà, tôi đã để ý trong bãi đất cách khá xa nhà tôi
- nơi người ta san lấp chuẩn bị xây nhà, có một đống đất khổng lồ. Với một đứa bé mười một
tuổi như tôi thì đó là một ngọn núi. Chính ngọn núi này đã mời gọi tôi. Đây là địa điểm tuyệt
vời để cắm trại. Ngày đặc biệt để thực hiện chuyến phiêu lưu là thứ bảy khi tất cả những chiếc
xe ủi đất đã được nghỉ việc.
Lisa và tôi đến nơi, leo lên ngọn núi cao đầy bụi trong khi chúng tôi đều mang giày trắng, vớ
trắng, và áo đầm cũng màu trắng. Chỉ sau ít phút, tất cả những gì chúng tôi mặc đều nhuốm
màu đất. Dù biết rằng bố mẹ sẽ rất giận vì dám làm dơ quần áo, nhưng bây giờ thì chuyện đó
chẳng có nghĩa lý gì cả, chúng tôi vẫn tiếp tục leo lên. Trước nay, bố mẹ vẫn cố gắng nuôi dạy
chúng tôi trở thành những quý cô thanh lịch. Bởi vậy, được nếm trải cảnh bụi bặm, quần áo
bẩn thỉu, móng tay đầy đất... tất cả đều quá mới mẻ với tôi và Lisa. Chúng tôi tận hưởng từng
giây phút của cuộc thám hiểm. Nghĩ lại thì ngay cả tôi cũng không biết đây có gọi là cắm trại
không nữa.
Khi bò được lên tới đỉnh và ngồi xuống thở, một cảm giác lạ lùng tràn ngập chúng tôi. Vầng
dương lộng lẫy bắt đầu hé lộ giữa những đám mây hồng. Chúng tôi ngồi đó, im lặng, chăm chú
ngắm nhìn. Mặt mũi, tay, áo đầm, giày và vớ đầy bụi. Tôi quay sang Lisa, mỉm cười và nói:
- Chúng ta đang ở trên đỉnh của thế giới.
Em nhìn tôi với đôi mắt xanh lung linh và gương mặt rạng rỡ, hào hứng:
- Chắc chắn là chúng ta đang ngồi trên đỉnh thế giới!
Sau đó, chúng tôi ăn sáng rồi thỏa thích chơi đùa trên ngọn núi cao, trải qua ngày cắm trại
theo cách của riêng chúng tôi. Nhưng vừa kết thúc bữa trưa thì bố tôi xuất hiện dưới chân núi.
Tôi không nghĩ bố có thể tìm thấy chúng tôi trên đỉnh núi này. Tôi biết chúng tôi sẽ gặp nhiều
rắc rối vì dám cãi lời và làm cho bố mẹ lo lắng. Sau bài thuyết giáo dài dòng của mẹ, chúng tôi
đã bị bắt về phòng và không được ra ngoài trong vài tuần sau đó.
Đó là một hình phạt kinh khủng đối với những đôi chân ham vui như chị em tôi, nhưng
chúng tôi không hối tiếc vì những gì mình đã làm. Cuộc đời là một quá trình hình thành những
kỷ niệm. Mặc dù Lisa không còn ở với chúng tôi nữa nhưng những kỷ niệm luôn trở về trong
tôi. Lòng tôi tràn ngập niềm vui khi nhớ lại khoảnh khắc chị em tôi cùng ngắm mặt trời trên
đỉnh núi. Mỗi khi thấy một đống đất lớn, mặt trời rực rỡ và những đám mây hồng, tôi lại cảm
thấy Lisa đang cùng ở trên đỉnh thế giới.
Tôi chưa bao giờ hối hận khi dẫn Lisa đi với tôi trong chuyến đi đó. Với tôi, điều ấy đáng giá
hơn bất cứ thứ gì.
- Sharon McElroy
Chị chắc chứ?
Trái tim có lý lẽ của riêng nó, không ai có thể hiểu được.
- Blaise Pascal
Năm đó tôi học lớp hai. Đang ngồi trong lớp, tôi giơ tay xin phép đi ra ngoài. Tôi đi xuống
tầng dành cho lớp bốn, gõ cửa một phòng học và xin gặp chị tôi. Tôi vừa khóc vừa thì thầm với
chị:
- Em quên đem bữa trưa rồi.
Không một chút do dự chị tôi nói:
- Chờ ở đây!
Chị tôi chạy đi lấy cái túi màu xám của chị và đưa cho tôi một nửa bơ lạc, một nửa bánh
sandwich, một nửa bánh quy, một nửa chùm nho và thậm chí một nửa bánh cookie yến mạch
của chị. Chị nói:
- Đây, cầm lấy! à? - Chị chắc chứ? Cả bánh cookie của chị nữa à?
Chị mỉm cười và gật đầu.
- Cảm ơn chị!
Tôi nói rồi ôm lấy bữa trưa trở lại lớp mình.
Nhiều năm sau, chị rạng rỡ trong ngày cưới, tôi đứng cạnh chị. Và chị cũng bên tôi trong
ngày cưới của tôi. Không lâu sau đó, tôi được chẩn đoán bị viêm tử cung. Tôi bắt đầu đấu tranh
để giữ lấy khả năng sinh con với thuốc và những cuộc phẫu thuật liên miên. Cũng trong thời
gian ấy, chị tôi mang thai. Trong khi chị chuẩn bị cho việc sinh con thì tôi chuẩn bị cho lần
phẫu thuật thứ tư - phẫu thuật cắt bỏ tử cung.
Lần này cái tôi mất lớn hơn bữa trưa rất nhiều, và không ai có thể giúp tôi nữa. Nhưng chị
vẫn đến cùng với đứa con vừa sinh, nhờ tôi và chồng tôi trở thành cha mẹ chăm sóc, nuôi
dưỡng con gái mới sinh của chị nếu như có chuyện gì không hay xảy ra đối với vợ chồng chị.
Trong giây phút ấy, câu nói ngày xưa như vọng lại bên tai tôi rằng:
- Đây, cầm lấy!
- Chị chắc chứ?
Tôi vẫn hỏi và chị vẫn mỉm cười gật đầu.
- Cám ơn chị!
Tôi thì thầm, ôm chặt lấy cô con gái xinh đẹp của chị.
- Penny Perrone
Những người chị em của tôi
Một người bạn trung thành bằng mười ngàn người họ hàng xa.
- Euripides
Tôi vốn không có chị em ruột nhưng cũng không lấy thế làm buồn, bởi tôi đã có được rất
nhiều người chị em theo cách khác. Đó là những người bạn gái thân thiết, những người luôn
chia sẻ với tôi mọi điều: sở thích, niềm đam mê, những khi hạnh phúc hay lúc tuyệt vọng. Họ
thực sự là những người chị em thân thiết của tôi.
Đó là Ferida. Chị hiểu tôi như thể chị là một phần trong tôi. Chúng tôi có thể ngồi bên nhau
hàng giờ. Trong khi chị chỉ ăn những thực phẩm có lợi cho sức khỏe thì tôi lại sẵn sàng ngấu
nghiến tất cả những món ăn giàu đường sữa. Ngoài khác biệt đó, chúng tôi gần như trở nên
một trong việc theo đuổi một ý tưởng hoặc say sưa với một câu chuyện nào đó. Chúng tôi cùng
khóc khi bị tổn thương. Sau những lần cùng nhau chạy bộ như khi mười lăm tuổi, chúng tôi vẫn
cười khúc khích thật lớn, đung đưa tay, làm những hành động kỳ quặc mà người ta thường làm
với chị em ruột của mình.
Đó là Carol. Tôi gặp cô ấy vào lúc bi đát nhất trong đời - chồng tôi vừa qua đời còn tôi thì bị
ung thư. Chúng tôi gặp nhau trong một nhóm chia sẻ. Thật sự tôi không muốn đến đó. Tất cả
chúng tôi đều bị tổn thương và tuyệt vọng. Nhưng chính cô ấy đã vực tôi dậy, cả về tinh thần
lẫn thể xác. Cô ấy đã giúp tôi đứng trên đôi chân mình, điều mà chỉ có những người chị em mới
có thể làm cho nhau. Cho đến bây giờ, tình chị em giữa chúng tôi vẫn hết sức sâu nặng. Chúng
tôi sẽ không để cho nhau rơi vào tuyệt vọng một lần nữa. Đó là Linda - người đã bên tôi từ
thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành, và dù cuộc sống có thay đổi thế nào, chúng tôi vẫn luôn nhớ
về nhau. Dù ít có điều kiện gặp nhau, nhưng chúng tôi luôn dành cho nhau một chỗ trong trái
tim mình. Linda dạy tôi không quá tự mãn với những gì mình làm được trong cuộc sống,
những thứ mà lẽ ra có thể làm tốt hơn. Em luôn là một điều gì đó vĩ đại hơn tôi. Cho đến giờ,
Linda vẫn luôn làm tôi cảm thấy phải cố gắng nhiều hơn nữa. Và vì có em, tôi đã làm được.
Họ là những người chị em của tôi. Khi tôi ở cùng họ, tôi không phải che giấu những khuyết
điểm của mình và luôn là chính mình. Tôi không có chị em ruột, nhưng tôi có những người chị
em yêu thương. Và tôi tự hào về điều đó!
- Harriet May Savitz
Đứa em mê ngủ
Bên cạnh bạn bè, có thể bạn phải mang một lớp mặt nạ. Nhưng bên cạnh chị em của mình,
bạn luôn được là chính bạn.
- Deborah Moggach
- Connie! Dậy đi!
Tôi lay đứa em gái. Thấy Connie cựa quậy, tôi gõ vào trán nó, nhưng nó vẫn lờ đi. Gọi
Connie dậy luôn là chuyện khó nhất trong ngày. Nhưng tôi có tuyệt chiêu của mình:
- Em ngáy lớn quá đấy!
- Chị muốn gì? Chị muốn em chết hả? Em phải thở chứ!
Thấy chưa? Tôi đã nói là tuyệt chiêu mà. Connie luôn thức dậy cùng với những câu gắt
gỏng:
- Bực mình chị quá đi! Em muốn ngủ tiếp!
Đã gọi nó dậy mà nó còn la lối như thế! Nhưng tôi chẳng có gì bực mình. Đã nói tôi có tuyệt
chiêu riêng mà. Connie không hề biết là tôi đã nhét mấy đôi vớ dơ của tôi vào trong bao gối
của nó. Tôi cũng không biết làm sao nó có thể gối đầu lên cái gối đó mà không để ý tới cái đống
lùm xùm bên trong. Tôi xoay cái gối và đặt quần áo dơ lên bên cạnh nó. Thật ra thỉnh thoảng
tôi mới làm chuyện này thôi, vì nếu không, Connie sẽ nhận ra và kiểm tra gối trước khi đi ngủ.
Tôi biết hành động của mình là quá đáng nhưng tôi không muốn Connie ngủ. Không phải chỉ vì
tôi lười đánh thức nó, mà còn vì tôi muốn nói chuyện với Connie. Nhất là những lúc không ngủ
được, tôi muốn Connie thức và nói chuyện với tôi. Cuộc trò chuyện tuyệt vời nhất là vào thời
điểm căn phòng chìm trong bóng tối và căn nhà hoàn toàn yên ắng. Tôi không thể hiểu được
tại sao con bé có thể ngủ ngon lành như vậy, và ngược lại, Connie cũng không thể hiểu tại sao
tôi lại đặt quần áo dơ vào bao gối của nó.
- Kiểm tra bao gối đi, Connie!
Mỗi lần tôi nói như vậy là nó nổi giận.
- Chị có điên không? Suốt ngày làm chuyện này là sao? – Connie hỏi trong lúc lôi những
chiếc vớ dơ của tôi ra.
- Bởi vì chị yêu em.
Đó không phải là một lời nói dối, nhưng đống quần áo dơ lại làm cho nó trở thành một lời
nói dối.
- Chị điên thiệt rồi. – Connie nhìn tôi và nói. Connie thảy đống đồ dơ ra ngoài, rồi chui vào
chăn ngủ. Suốt một giờ sau đó, tôi muốn đánh thức Connie dậy và xin lỗi, nhưng tiếng ngáy của
nó cho tôi biết nó đang ngủ và giận dữ. Connie sẽ không tin là tôi hối lỗi vì tôi sẽ lại nhét đồ
vào bao gối nó lần nữa.
Connie ngủ, còn tôi thì mở mắt nằm thao láo. Nó không hề biết những đêm của tôi dài như
thế nào. Tôi ngủ chung giường với đứa em gái lúc nào cũng ngáy một cách ồn ào. Tôi không
muốn gọi Connie dậy và xin lỗi vì tôi không muốn giống cha tôi. Ông cũng đã xin lỗi như vậy
sau khi làm một việc gì đó kinh khủng, rồi sau đó lại phạm phải lỗi lầm đó. Connie và tôi đã
từng nói về chuyện đó.
- Cha không hề hối lỗi. Cha sẽ lặp lại chuyện đó đúng không? – Tôi hỏi Connie.
- Có lẽ. Nhưng mẹ tin ông ấy.
- Còn em, Connie?
- Không. Cha sẽ vẫn làm những chuyện đó.
Connie có vẻ như vẫn đang say ngủ. Tôi vẫn luẩn quẩn với những suy nghĩ miên man của
mình, bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi và lay Connie.
- Chị muốn gì nữa đây? – Connie càu nhàu.
- Connie, hôm nay chị đã cư xử giống cha phải không? – Tôi hoang mang.
- Không! Đừng hỏi em về chuyện đó nữa.
Connie lại quay qua phía bên kia giường. Tôi đành nằm xuống và nghĩ đến cha. Cha tôi
không phải là một người cha gương mẫu. Ông hay uống rượu và chửi mắng chúng tôi. Nhưng
ông không bao giờ xin lỗi trước những chuyện đó, có lẽ vì ông không cảm thấy có lỗi hay ray
rứt. Việc duy nhất mà ông xin lỗi chúng tôi là việc ông bị ngồi tù. Ông xin lỗi vì ông biết điều đó
sẽ làm chúng tôi xấu hổ với hàng xóm và bạn bè. Nhưng ông không hề biết những chuyện khác.
Ông không hề biết ngôi nhà đã bình yên như thế nào khi ông vào tù. Hằng đêm, chúng tôi
không còn phải lo lắng về việc cha sẽ về nhà sau khi say xỉn, hoặc những rắc rối khi cha về.
Chúng tôi không còn phải dọn phần cho cha ở bàn ăn nữa. Thậm chí chúng tôi có thể mời bạn
bè, hàng xóm sang ăn cùng vì chúng tôi biết bữa ăn sẽ rất vui. Ở khía cạnh nào đó, đây thật sự
là điều may mắn cho gia đình tôi và cho cả nơi cha làm việc. Cha không cần phải xin lỗi, nhưng
ông đã làm. Cha xin lỗi vì khi bị tống vào tù, ông nhớ đến cha mình - người luôn ở trong tù. Và
ông nhớ ông từng xấu hổ thế nào vì điều đó.
Connie luôn nói tôi không cư xử giống cha, nhưng Connie chỉ nói như thế vào giữa đêm, khi
căn phòng chìm trong bóng tối. Ban ngày, khi tôi làm nó giận dữ, nó luôn hét lên:
- Chị giống y như cha!
Nhưng tôi biết chỉ vào giữa đêm, Connie mới nói những lời từ tận đáy lòng của nó.
- Diane Payne
Hoàn thành nhiệm vụ
Anh trai là người bạn do Thượng đế gửi đến.
- Jean Baptiste Legouve
Đã có lúc tôi ước mình biến thành một chú ruồi nhỏ. Đó là lúc Becky - con gái tôi, chuyển
đến ở chung với Brad và Chad - hai người anh sinh đôi của nó. Brad và Chad lớn hơn Becky
năm tuổi. Nếu là một chú ruồi nhỏ bé, tôi đã bay đến căn phòng của chúng để xem chúng sống
thế nào.
Trong suốt những năm tháng thơ ấu, Brad và Chad luôn chăm sóc và bảo vệ Becky. Không
có một cậu bé nào, dù ngỗ nghịch đến đâu, dám chọc ghẹo Becky vì chúng biết chúng sẽ gặp
rắc rối lớn với hai người anh của cô nếu chúng dám làm điều đó.
Brad, Chad và Becky quyết định chọn cùng một trường đại học khi Becky tốt nghiệp trung
học để có thể ở cùng một căn hộ. Điều này không chỉ tiết kiệm tiền thuê nhà, mà Becky còn có
người chăm sóc khi đi học xa. Không còn gì hoàn hảo hơn nữa. Nhưng tôi vẫn lo, dù sao đi nữa
Brad và Chad cũng chỉ là những cậu thanh niên mới trưởng thành.
Một buổi sáng, đang làm việc thì tôi nhận được điện thoại.
- Alô? – Tôi nhấc máy.
Giọng nói giận dữ của Becky ở đầu dây bên kia khiến tôi lo lắng:
- Mẹ! Mẹ phải làm ...
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Table of Contents
LỜI GIỚI THIỆU
Chị Hoa hồng
Kế hoạch bẫy ông già Noel
Chinh phục đỉnh cao
Chị chắc chứ?
Những người chị em của tôi
Đứa em mê ngủ
Hoàn thành nhiệm vụ
Joe và Molly
Kelly đáng yêu
Khu vườn hoàn hảo
Lời hứa với Roxanne
Món quà tình yêu
Người chị bất ngờ
Người chị tinh nghịch
Nhật ký
Những tấm hình kỳ diệu
Những đầu bếp tài ba
Quà của anh
Sẻ chia
Theo chị
Tiếng cót két trên mái
Tình yêu của chị
Báu vật của tôi
Chị đang nói đó!
Ước gì...
Xin chào và tạm biệt
Sự khác biệt
Nguồn sức mạnh
Giáng sinh đẹp nhất
Mối liên kết kỳ lạ
Những con bò biển
Không ai bất tử
Người mẹ thứ hai
Ký ức tuổi thơ
Không ràng buộc
Em chồng
LỜI GIỚI THIỆU
Dù gắn bó do quan hệ huyết thống hay bởi “duyên” gặp gỡ, chị em gái luôn là những người
hiểu nhau một cách đặc biệt. Họ không chỉ giống nhau ở diện mạo mà còn có nhiều điểm
chung khác: sở thích, tính tình, cách cảm nghiệm cuộc sống. Họ hiểu nhau, chứng kiến quá
trình trưởng thành của nhau, nâng bước cho nhau trước sóng gió cuộc đời.
Không những thế, chị em gái còn là người cùng lưu giữ những kỷ niệm quý giá: lúc đùa giỡn
dưới chăn, khi đắm mình trong dòng nước mát, lúc tập kịch cho buổi biểu diễn ở trường, rồi
những chuyến du lịch, những bí mật, hay những rung động đầu đời... Tất cả những kỷ niệm thời
niên thiếu ấy chính là sợi dây gắn kết tình chị em với nhau.
Những khi gặp sóng gió, người mà ta muốn tìm đến chia sẻ nhất vẫn là chị hoặc em gái
mình. Là chị em, nghĩa là có một sự tin tưởng tuyệt đối. Chúng ta có thể thú nhận những điều
ngu ngốc, những chuyện điên rồ chúng ta mắc phải, và cả những ước mơ thầm kín nhất chúng
ta đang ấp ủ. Tình chị em sẽ trở nên bền vững hơn khi chúng ta biết chia sẻ và cảm thông. Bất
kể đó là hạnh phúc hay đau khổ, chiến thắng hay thất bại... khi được sẻ chia, chúng ta sẽ tìm
thấy niềm vui, sự thanh thản nơi tâm hồn.
Điều đặc biệt khác không thể không kể đến đó là giữa chị em gái không chỉ có tình chị em,
mà còn có tình cảm bạn bè, tri âm, tri kỷ, yêu thương, thấu hiểu, chân thành và hỗ trợ nhau.
Với tất cả những điều kể trên, Chị tôi như một món quà dành riêng cho những chị em gái.
Hy vọng cuốn sách này sẽ đưa đến cho bạn một cái nhìn sâu sắc hơn về vai trò quan trọng của
chị em gái trong cuộc sống. Bên cạnh đó, bạn có thể bắt gặp trong cuốn sách một số truyện liên
quan đến tình cảm giữa anh trai với em gái, hay chị gái với em trai. Điều này là vì, mặc dù
chúng ta khó có thể chia sẻ mọi vấn đề của nữ giới với anh em trai, nhưng chúng ta vẫn có thể
chia sẻ với họ một tình cảm đặc biệt, bởi có chung một quan hệ huyết thống. Anh trai chính là
người thầy đầu tiên dạy chúng ta về một nửa còn lại của thế giới bằng cách chỉ cho chúng ta
leo trèo, đấu vật, hay hào hứng theo vũ điệu xoay tròn của quả bóng trên sân.
Tất cả các câu chuyện trong cuốn sách này đều hướng đến tình yêu, sự thử thách, gia đình,
sự trưởng thành, chia ly, bổn phận làm cha mẹ, sự mất mất và mối liên kết giữa hai thế hệ. Hy
vọng cuốn sách sẽ mang đến cho bạn những cảm nghiệm mới mẻ về cuộc sống, về tình cảm
sâu lắng giữa chị em, và hơn thế nữa, bạn sẽ thấy được mình đã may mắn và hạnh phúc thế nào
khi cuộc đời ban cho bạn một người chị hoặc người em như hiện có.
Chị Hoa hồng
Chúng ta là chị em. Mãi mãi là như vậy. Sự khác biệt giữa chúng ta là có thực, nhưng niềm vui
giữa chúng ta luôn luôn hiện hữu.
- Elizabeth Fishel
Thuở nhỏ, tôi thường chơi một mình trong vườn nhà bà. Tôi leo lên những cây thục quỳ và
những cây cao lớn trong vườn. Dù rằng rất thích chơi ở đó nhưng tôi luôn cảm thấy cô đơn. Mẹ
mất khi tôi mới lên ba, bố thì không có nhiều thời gian bên tôi. Những năm sau đó tôi phải
thay đổi chỗ ở liên tục với những người mẹ kế, với bà và thậm chí là ở trại trẻ mồ côi. Tôi luôn
ao ước có một người chị. Dường như một phần ký ức của tuổi thơ đã trượt qua tôi. Tôi không
thể nhớ nổi, nhưng rõ ràng, có một khoảng trống sâu thẳm, vô hình nào đó trong tôi – nỗi khao
khát khôn nguôi về một người chị. Nhưng tôi biết đó là điều không thể.
Khi chơi trong vườn nhà bà, tôi luôn tưởng tượng mình có một người chị xinh đẹp như hoa,
người sẽ cùng tôi đến trường, sẽ kể chuyện cho tôi nghe và sẽ chơi búp bê cùng tôi.
Lớn lên, tôi kết hôn và có một gia đình. Tôi làm việc chăm chỉ và hài lòng với những gì mình
có. Nhưng đôi khi, trong những buổi tối tĩnh lặng, khi ngắm nhìn bãi cỏ xanh mênh mông hay
vô số những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, tôi vẫn cảm thấy trong mình nỗi khao khát kỳ lạ về
một người chị.
Buổi tối nọ, sau một ngày làm việc mệt mỏi, vừa ngồi trên xích đu thêu thùa, vừa ngước
nhìn bầu trời, bất chợt nỗi khao khát ấy lại trỗi dậy trong tôi. Khi chuẩn bị vào nhà để ngủ thì
chuông điện thoại reo. Tôi để bản thêu lại và đi vào.
- Alô?
- Xin chào! Hy vọng rằng tôi không nhầm số. Đây là sở cảnh sát Springfield.
- Cảnh sát? – Tôi hỏi lại, chờ đợi một tin xấu.
Thị trấn Springfield cách đây vài giờ đi xe. Tôi có vài người họ hàng sống ở đó. Tôi cũng
từng học trung học ở Springfield, nhưng tôi đã rời khỏi đó nhiều năm trước.
- Chúng tôi có một lá thư nhờ tìm kiếm địa chỉ của Luanne Higgins. – Người cảnh sát tiếp
tục. Higgins là tên thời con gái của tôi. Tôi vội đáp:
- Tôi là Luanne. Có chuyện gì vậy?
- Chị cô muốn tìm cô. – Nhân viên cảnh sát trả lời. Chị! Tôi thở dài và lắc đầu:
- Tôi không có người chị nào cả!
- Vậy sao? À, người ấy có yêu cầu chúng tôi để lại số điện thoại nếu như cô muốn trả lời.
Tôi không nói gì thêm, nhưng rồi cũng ghi lại số điện thoại. Tôi đọc lại địa chỉ: Manley.
Chẳng có ấn tượng gì cả. Đó là số điện thoại ở Maine. Tôi không biết một ai ở Maine cả. Nó
không đem đến cho tôi bất cứ cảm giác gì. Có lẽ đây là một trò đùa. Nhưng sau hai ngày nhìn
chằm chằm vào số điện thoại trên mảnh giấy nhỏ, một ý nghĩ cứ bám lấy tôi: Nếu như đó là sự
thật? Nếu như...? Tôi quyết định gọi lại.
Cũng phải mất khá nhiều thời gian cho việc lấy can đảm của tôi. Hết nhìn vào điện thoại, tôi
lại quay đi và bước ra ngoài. Cuối cùng tôi nhấn nút gọi. Đầu dây bên kia bắt đầu đổ chuông.
Reng... một lần... hai lần... Chuyện này điên rồ quá. Tôi nên cúp máy. Ba lần...bốn lần...
- Alô? – Có tiếng người trả lời.
Nên nói gì đây? Tôi lúng túng với vốn ngôn từ của mình:
- Dạ... tôi là... tôi là Luanne.
Cả hai đều im lặng. Tuyệt! Tôi vừa làm một chuyện ngu ngốc và biến mình thành tên hề.
Người phụ nữ đầu dây bên kia vẫn không có phản ứng gì.
Một lúc sau, tôi nghe giọng nói yếu ớt, gần như thì thầm:
- Luanne? Ôi, của tôi...Luanne! Là em thật sao? Chị đã tìm em suốt mười lăm năm nay!
- Tôi... tôi xin lỗi, nhưng tôi không biết chị là ai! – Đến lượt tôi cà lăm.
- Chị là chị của em! – Người bên kia cố gắng giải thích.
Chưa bao giờ có ai nói rằng tôi có một người chị cả. Tôi cố gắng hết sức để nhớ về chuyện
này.
Ừ... đúng là tôi đã muốn có một người chị biết chừng nào. Nhưng tôi vẫn không thể tin vào
điều đó. Làm sao tôi biết được đó là sự thật?
- Khi mẹ kết hôn với cha em, chị đã tám tuổi rồi! – Người phụ nữ giải thích. – Chị vẫn nhớ
ngày em được sinh ra. Lúc đó em rất nhỏ. Mẹ và cha Bill không chắc rằng em có thể sống được
hay không.
Đúng là sự ra đời của tôi không hoàn toàn bình thường. Tôi bị thiếu cân khi sinh - tôi chỉ
nặng có 450 gram và được nuôi trong lồng kính. Tôi đã được nghe kể nhiều về chuyện này.
Nhưng tuổi thơ của tôi quá lộn xộn, đến nỗi tôi không nhớ được gì, cũng chẳng ai trong số họ
hàng của tôi quan tâm điều này cả.
- Chị đã chơi với em, và giúp mẹ chăm sóc em. Em giống như một con búp bê vậy! Sau khi
mẹ qua đời, chúng ta ở với bà. Nhưng một ngày, khi chị đi học về thì em đã đi. Cha Bill đã mang
em đi. Chị đã hứa rằng một ngày nào đó chị sẽ đi tìm em. Và bao năm nay chị đã làm điều đó.
Tâm trí tôi xoay tròn trong sự xúc động. Cả cuộc đời tôi luôn cảm thấy cô đơn, luôn khao
khát về một người chị. Nhưng tôi chưa bao giờ biết sự thật là tôi có một người chị và người đó
đang tìm kiếm tôi. Càng nghĩ về bí mật tuyệt vời này tôi càng cảm thấy nó giống như một giấc
mơ kỳ diệu. Tôi cần gặp chị ấy để chắc rằng đó là sự thật. Bỗng dưng, tôi có cảm giác mình như
một cô gái nhỏ đang chơi trong vườn nhà bà.
Cuối tuần đó, khi đứng trước sân ngắm nhìn chiếc xe tải nhỏ màu xanh chạy trên đường, tôi
nghe tiếng tim mình đập nhanh hơn. Tôi ôm chặt lấy ngực như cố gắng giữ cho mình khỏi tan
vỡ thành hàng triệu mảnh nhỏ. Chiếc xe tải nhỏ dừng lại và một người phụ nữ với mái tóc nâu
dày nhảy ra khỏi cửa, chạy về phía tôi. Chị tôi!
- Luanne! – Chị ấy hét lên.
Chị ôm chặt lấy tôi, và tôi cũng ôm lấy chị. Những giọt nước mắt ngọt ngào và ấm áp chảy
xuống cổ tôi. Tôi đã chờ đợi cái ôm này từ rất lâu. Chúng tôi dành cả ngày chỉ để ngắm nhìn
khuôn mặt của nhau, tìm những điểm giống nhau, kể chuyện quá khứ, nói về tương lai. Tôi
không biết nhiều về chị, nhưng tôi biết rằng chúng tôi có sự liên kết từ trong trái tim, đơn giản
vì chúng tôi là chị em. Cuối cùng, tôi đã có được bông hoa xinh đẹp đó, bông hoa mà tôi luôn
mơ ước khi chơi trong vườn nhà bà.
Và ngẫu nhiên làm sao chị tôi tên là Hoa Hồng.
- Luanne Holzloehner
Kế hoạch bẫy ông già Noel
Về mặt khoa học thì ngày dài nhất trong năm là ngày hạ chí, nhưng với những đứa trẻ như
tôi thì ngày dài nhất trong năm là ngày Giáng sinh. Với anh chị tôi và tôi, thời gian của ngày
Giáng sinh là một con ốc sên chính hiệu. Trong khi mẹ tất bật với việc nhà cửa, lau chùi và
chuẩn bị một bữa tiệc thật thịnh soạn thì chúng tôi chỉ biết chạy loăng quăng, líu ríu bên mẹ:
- Mẹ ơi, mấy giờ rồi?
- Mẹ ơi, còn bao lâu nữa thì đến tối?
- Mẹ ơi, khi nào ông già Noel mới xuất hiện?
Suốt một ngày dài, chúng tôi chờ đợi, cố gắng ngoan ngoãn và kiên nhẫn, vì chúng tôi biết
rằng ông già Noel đang quan sát chúng tôi gần hơn bao giờ hết. Mặc dù chúng tôi cố gắng giết
thời gian bằng cách chơi trò này trò kia, làm việc này việc nọ nhưng thời gian ban ngày vẫn
trôi qua quá chậm chạp. Không năm nào mà chúng tôi không có cảm giác này, trừ năm đó.
Đó là năm chúng tôi vừa đủ lớn để không thể kìm nén sự tò mò về ông già Noel. Người đàn
ông trong bộ quần áo nhung đỏ là có thật hay được thêu dệt lên? Chúng tôi quyết định rằng lần
này chúng tôi phải thừa nhận hoặc bác bỏ sự tồn tại của ông ấy. Có lẽ năm ấy mẹ không hiểu
tại sao lại có thể hút bụi, dọn dẹp, nấu nướng mà không bị quấy rầy một chút nào. Mẹ không hề
biết rằng ba đứa con của mình đã trốn lên cầu thang để bàn tính và lập kế hoạch bẫy ông già
Noel.
Cả ngày dài, chúng tôi chuẩn bị cho “chiến dịch” vào giữa đêm. Chúng tôi phác thảo chi tiết
từng nhiệm vụ, viết tất cả xuống một tờ giấy nhỏ xé từ quyển sổ tay, xóa đi rồi viết lại. Chúng
tôi giấu dây thừng, đèn pin và tìm cách nói dối để bố mẹ cho chúng tôi ngủ chung một phòng,
căn phòng gần cầu thang nhất. Chúng tôi tập dượt nhiều lần và cố gắng hết sức để cột được
thòng lọng với nút trượt, vì mục tiêu của chúng tôi là bắt ông già Noel và một hoặc hai con
tuần lộc nữa nếu được.
Càng gần tối, chúng tôi càng hồi hộp, nôn nóng. Đứa nào cũng đi ra đi vào, rồi chúng tôi
quyết định leo lên giường. Trước đây chưa bao giờ có chuyện chúng tôi chịu đi ngủ sớm như
thế. Và đây cũng là lúc thực hiện bước đầu tiên trong kế hoạch của chúng tôi: nói dối để được
ngủ chung. Ba đứa chúng tôi tiến lại gần cha mẹ với vẻ mặt dễ thương và nụ cười vô tội nhất.
- Mẹ! – Chị tôi hỏi bằng giọng ngọt ngào tối đa. - Tụi con có thể ngủ chung trong phòng
Skipper tối nay được không?
- Như vậy mẹ sẽ không phải dọn dẹp đến ba cái giường vào buổi sáng. – Anh tôi cố pha trò.
- Con hứa là sẽ đi ngủ ngay lập tức. – Tôi hào hùng tuyên bố, trang nghiêm như người lính
sắp ra trận.
Bố mẹ nhìn nhau cười, rồi xoa đầu tôi:
- Nhưng tụi con sẽ phải ngủ trong túi ngủ và nằm trên sàn. Tụi con sẽ bị đau lưng, rồi sẽ mệt
mỏi cả ngày mai. Mẹ vẫn nghĩ các con tự ngủ trên giường của mình sẽ tốt hơn.
- Mẹ yên tâm, tụi con không sao đâu! – Chị tôi quả quyết.
- Con chỉ ao ước được ngủ trên sàn thôi. – Tôi mạnh mẽ không kém.
- Còn con thì chưa bao giờ được nằm trong túi ngủ. – Anh tôi ra vẻ tiếc nuối.
Bố mẹ bật cười. Chúng tôi nhìn bố mẹ chờ đợi. Bố tôi nhún vai rồi gật đầu:
- Nếu mẹ cho phép thì bố không có ý kiến.
Chúng tôi nhảy cẫng lên, rồi quay sang mẹ với cặp mắt long lanh. Mẹ tôi lắc đầu, có vẻ
không hài lòng, nhưng cuối cùng cũng đồng ý. Nhiệm vụ đã hoàn thành!
Nhưng sau đó còn một số nhiệm vụ mà chúng tôi phải thực hiện: tụ tập trên trường kỷ để
nghe mẹ đọc truyện Buổi tối trước Giáng sinh. Chưa bao giờ tôi thấy mấy câu chuyện cổ tích
này lại lê thê đến thế. Ngay khi mẹ vừa dứt lời, chúng tôi chạy vội lên cầu thang. Túi ngủ và gối
đã được chuẩn bị sẵn sàng trên sàn. Chúng tôi ôm hôn mẹ, chúc mẹ ngủ ngon bằng tốc độ
nhanh nhất có thể rồi bò vào trong túi ngủ. Ngay khi mẹ vừa khép cánh cửa lại là thực hiện
bước hai.
Anh tôi chui ra khỏi túi ngủ và chạy nhanh vào phòng mình, nơi những dụng cụ đã được
giấu dưới nệm. Đèn pin được lấy ra và kiểm tra mấy lần để chắc chắn là nó hoạt động tốt. Ánh
sáng chớp tắt trong căn phòng tối chứng tỏ pin vẫn còn đầy. Anh cẩn thận nhét dây thừng dưới
túi ngủ, và để phòng trường hợp ngủ quên, chị tôi đặt đồng hồ báo thức dưới gối chị. Chúng tôi
cười khúc khích và thì thầm trong bóng tối, lắng nghe tiếng bước chân của bố mẹ và tiếng lộc
cộc từ móng guốc tuần lộc.
Suốt đêm hôm đó, chúng tôi chỉ ngủ chập chờn, nhưng cũng có những lúc thiếp đi không
biết gì nữa. Quá nửa đêm, anh tôi đánh thức tôi dậy. Ánh sáng của những ngọn đèn ngoài phố
hắt vào làm cho căn phòng có một vẻ đẹp kỳ quái. Những cái bóng nhảy múa trên tường. Anh
tôi thì thầm với giọng run run:
- Anh nghe thấy ông ấy! Giờ ông ấy đang xuống cầu thang! Nghe kìa!
Tôi ngồi thẳng dậy trong túi ngủ, căng tai lắng nghe những tiếng ồn khác thường. Tôi lay chị
dậy, chị cũng ngồi thẳng dậy ngay lập tức. Chúng tôi cố gắng lắng nghe, âm thanh ngày càng rõ
ràng hơn. Có tiếng cọt kẹt dưới nhà. Không còn nghi ngờ gì nữa, đôi giày đen bóng của ông già
Noel đang gõ xuống sàn gần cầu thang. Người đàn ông to khỏe với bộ râu trắng như tuyết đang
ở trong nhà chúng tôi! Chúng tôi còn nghe thấy tiếng động gì đó phát ra từ mái nhà. Có lẽ là
những con tuần lộc đang ở trên đó chăng? Tôi nhìn anh mình. Anh ấy nhìn chị tôi. Một cảm xúc
hỗn độn: sợ hãi và thích thú bao trùm lấy cơ thể run run của chúng tôi.
- Chúng ta làm gì bây giờ? – Chị thì thào hỏi.
Đột nhiên, cả ba chúng tôi thấy việc bẫy ông già Noel chẳng có gì hay ho cả. Xét cho cùng,
chúng tôi chẳng biết phải làm gì khi bắt được ông ấy? Giữ cho riêng mình thì thật ích kỷ. Đó là
chưa tính đến việc chúng tôi làm ông giận lên và đưa tất cả những món quà của chúng tôi về lại
Bắc Cực. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông không bao giờ trở lại với chúng tôi nữa? Chúng tôi im
lặng. Bỗng nhiên tiếng chuông báo thức vang lên, cả ba nhanh chóng chui vào trong túi ngủ và
kéo chăn qua đầu. Không ai nói với ai lời nào, nhưng ngay lúc đó chúng tôi biết chúng tôi đã
thực hiện xong nhiệm vụ và tìm được câu trả lời: ông già Noel là có thật!
Chúng tôi lại chìm vào những giấc ngủ chập chờn trong suốt phần còn lại của đêm. Cuối
cùng, bình minh cũng đến. Cả căn nhà chìm trong yên lặng. Ánh sáng nhè nhẹ lan ra trên bầu
trời. Chúng tôi lục đục kéo nhau xuống cầu thang. Trời vẫn chưa sáng hẳn nên chúng tôi vẫn
phải dùng đèn pin. Chúng tôi thở phào khi thấy bố mẹ vẫn ngủ trong phòng. Chúng tôi nhón
chân đi xuống cầu thang và hồi hộp nhìn trộm qua góc phòng. Lúc này nỗi lo lắng lớn nhất của
ba chúng tôi là ông già Noel đã biết về kế hoạch của tụi tôi, và sợ rằng ông chỉ để lại những cây
roi và mấy cục than. Nhưng trước mắt chúng tôi là những món quà xinh xắn – những chiếc hộp,
những chiếc rổ đầy kẹo và trái cây, tuyệt nhất là những chiếc xe đạp mới! Đây là những món
quà tuyệt nhất từ trước đến giờ. Còn quá sớm để đánh thức cha mẹ dậy nên chúng tôi lặng lẽ
trở lên cầu thang rồi chui vào túi ngủ và thích thú thì thầm về đêm qua cho đến khi không chịu
được nữa, chúng tôi lao vào phòng bố mẹ và nhảy lên giường, đánh thức họ dậy.
Giờ đây, tôi đã trưởng thành và có những đứa con xinh xắn. Chúng cũng thường than thở
rằng ngày Giáng sinh sao dài thế. Tuy không nói ra, nhưng tôi biết chúng cũng bắt đầu nghi
ngờ về sự thật trong những câu chuyện về ông già Noel mà chúng được nghe. Có lẽ chúng cũng
bàn tính và lập kế hoạch như anh chị tôi và tôi từng làm. Tôi nghĩ rằng có lẽ chúng cũng sẽ
không dám quấy rầy ông già Noel như chúng tôi. Tuy nhiên, để chắc ăn, tôi sẽ giấu hết đèn pin
và dây thừng cho đến hết Giáng sinh!
- Terri Duncan
Chinh phục đỉnh cao
Mười một tuổi, tôi quyết định thực hiện chuyến phiêu lưu “trèo lên đỉnh thế giới".
Đó là một ngày cuối hè. Mới chỉ khoảng năm giờ sáng, bên ngoài trời vẫn tối. Cả nhà vẫn
đang say ngủ. Tôi rón rén đi vào nhà bếp, mở tủ lạnh, lấy ra những nguyên liệu cần thiết để làm
bữa trưa. Nhét tất cả vào một chiếc bịch to màu nâu, tôi không quên với tay lấy thêm một bình
sữa.
Đi đến bất cứ đâu mà không có sự cho phép của bố mẹ là điều không thể chấp nhận. Nhưng
tôi có một khao khát mãnh liệt và tôi nghĩ mình có đủ lý do để thực hiện điều đó. Tôi tìm một
tờ giấy, một cây viết chì, viết lại vài dòng cho bố mẹ, nói rằng đừng lo lắng, tôi chỉ muốn trải
qua một ngày của riêng mình và sẽ trở về vào bữa tối. Khi chuẩn bị xong xuôi, chậm chạp và
thận trọng, tôi mở cánh cửa màu đen. Tiếng cót két vang lên. Lisa - đứa em kế út của tôi bất
thình lình xuất hiện sau lưng:
- Chị đang làm gì vậy?
Thót tim, nhưng rồi tôi nhanh chóng bình tâm lại và thì thầm một cách kiên quyết:
- Shhhhhh, im lặng! Đừng đánh thức mọi người dậy!
Thấy vẻ nghiêm trọng của tôi, Lisa cũng thì thầm:
- Chị định đi đâu vậy?
Tôi tiếp tục thì thầm:
- Bố mẹ không cho chị đi cắm trại, vì thế hôm nay chị sẽ tự đi cắm trại.
- Ồ, tuyệt quá! Cho em theo với. – Lisa năn nỉ. – Đi mà, cho em theo với!
- Không! – Giọng tôi cứng rắn. – Để chị nói cho em nghe. Sáng ra bố mẹ sẽ đi tìm chị, và tối
khi chị về, chị sẽ gặp rắc rối lớn!
- Em không sợ. – Lisa kiên quyết.
- Nhưng em chỉ mới bảy tuổi, làm sao đi cắm trại được!
- Em không nhỏ! Em đi cắm trại được. – Lisa trả lời. – Em muốn đi! Nếu chị không dẫn em
theo, em sẽ đánh thức bố mẹ dậy ngay bây giờ.
Không còn cách nào khác, tôi đành dẫn Lisa theo. Chúng tôi làm thêm vài cái sandwich bơ
đậu phộng, lấy thêm khoai tây chiên và táo, rồi lẻn ra ngoài.
Ngày hôm trước, trên đường từ trường về nhà, tôi đã để ý trong bãi đất cách khá xa nhà tôi
- nơi người ta san lấp chuẩn bị xây nhà, có một đống đất khổng lồ. Với một đứa bé mười một
tuổi như tôi thì đó là một ngọn núi. Chính ngọn núi này đã mời gọi tôi. Đây là địa điểm tuyệt
vời để cắm trại. Ngày đặc biệt để thực hiện chuyến phiêu lưu là thứ bảy khi tất cả những chiếc
xe ủi đất đã được nghỉ việc.
Lisa và tôi đến nơi, leo lên ngọn núi cao đầy bụi trong khi chúng tôi đều mang giày trắng, vớ
trắng, và áo đầm cũng màu trắng. Chỉ sau ít phút, tất cả những gì chúng tôi mặc đều nhuốm
màu đất. Dù biết rằng bố mẹ sẽ rất giận vì dám làm dơ quần áo, nhưng bây giờ thì chuyện đó
chẳng có nghĩa lý gì cả, chúng tôi vẫn tiếp tục leo lên. Trước nay, bố mẹ vẫn cố gắng nuôi dạy
chúng tôi trở thành những quý cô thanh lịch. Bởi vậy, được nếm trải cảnh bụi bặm, quần áo
bẩn thỉu, móng tay đầy đất... tất cả đều quá mới mẻ với tôi và Lisa. Chúng tôi tận hưởng từng
giây phút của cuộc thám hiểm. Nghĩ lại thì ngay cả tôi cũng không biết đây có gọi là cắm trại
không nữa.
Khi bò được lên tới đỉnh và ngồi xuống thở, một cảm giác lạ lùng tràn ngập chúng tôi. Vầng
dương lộng lẫy bắt đầu hé lộ giữa những đám mây hồng. Chúng tôi ngồi đó, im lặng, chăm chú
ngắm nhìn. Mặt mũi, tay, áo đầm, giày và vớ đầy bụi. Tôi quay sang Lisa, mỉm cười và nói:
- Chúng ta đang ở trên đỉnh của thế giới.
Em nhìn tôi với đôi mắt xanh lung linh và gương mặt rạng rỡ, hào hứng:
- Chắc chắn là chúng ta đang ngồi trên đỉnh thế giới!
Sau đó, chúng tôi ăn sáng rồi thỏa thích chơi đùa trên ngọn núi cao, trải qua ngày cắm trại
theo cách của riêng chúng tôi. Nhưng vừa kết thúc bữa trưa thì bố tôi xuất hiện dưới chân núi.
Tôi không nghĩ bố có thể tìm thấy chúng tôi trên đỉnh núi này. Tôi biết chúng tôi sẽ gặp nhiều
rắc rối vì dám cãi lời và làm cho bố mẹ lo lắng. Sau bài thuyết giáo dài dòng của mẹ, chúng tôi
đã bị bắt về phòng và không được ra ngoài trong vài tuần sau đó.
Đó là một hình phạt kinh khủng đối với những đôi chân ham vui như chị em tôi, nhưng
chúng tôi không hối tiếc vì những gì mình đã làm. Cuộc đời là một quá trình hình thành những
kỷ niệm. Mặc dù Lisa không còn ở với chúng tôi nữa nhưng những kỷ niệm luôn trở về trong
tôi. Lòng tôi tràn ngập niềm vui khi nhớ lại khoảnh khắc chị em tôi cùng ngắm mặt trời trên
đỉnh núi. Mỗi khi thấy một đống đất lớn, mặt trời rực rỡ và những đám mây hồng, tôi lại cảm
thấy Lisa đang cùng ở trên đỉnh thế giới.
Tôi chưa bao giờ hối hận khi dẫn Lisa đi với tôi trong chuyến đi đó. Với tôi, điều ấy đáng giá
hơn bất cứ thứ gì.
- Sharon McElroy
Chị chắc chứ?
Trái tim có lý lẽ của riêng nó, không ai có thể hiểu được.
- Blaise Pascal
Năm đó tôi học lớp hai. Đang ngồi trong lớp, tôi giơ tay xin phép đi ra ngoài. Tôi đi xuống
tầng dành cho lớp bốn, gõ cửa một phòng học và xin gặp chị tôi. Tôi vừa khóc vừa thì thầm với
chị:
- Em quên đem bữa trưa rồi.
Không một chút do dự chị tôi nói:
- Chờ ở đây!
Chị tôi chạy đi lấy cái túi màu xám của chị và đưa cho tôi một nửa bơ lạc, một nửa bánh
sandwich, một nửa bánh quy, một nửa chùm nho và thậm chí một nửa bánh cookie yến mạch
của chị. Chị nói:
- Đây, cầm lấy! à? - Chị chắc chứ? Cả bánh cookie của chị nữa à?
Chị mỉm cười và gật đầu.
- Cảm ơn chị!
Tôi nói rồi ôm lấy bữa trưa trở lại lớp mình.
Nhiều năm sau, chị rạng rỡ trong ngày cưới, tôi đứng cạnh chị. Và chị cũng bên tôi trong
ngày cưới của tôi. Không lâu sau đó, tôi được chẩn đoán bị viêm tử cung. Tôi bắt đầu đấu tranh
để giữ lấy khả năng sinh con với thuốc và những cuộc phẫu thuật liên miên. Cũng trong thời
gian ấy, chị tôi mang thai. Trong khi chị chuẩn bị cho việc sinh con thì tôi chuẩn bị cho lần
phẫu thuật thứ tư - phẫu thuật cắt bỏ tử cung.
Lần này cái tôi mất lớn hơn bữa trưa rất nhiều, và không ai có thể giúp tôi nữa. Nhưng chị
vẫn đến cùng với đứa con vừa sinh, nhờ tôi và chồng tôi trở thành cha mẹ chăm sóc, nuôi
dưỡng con gái mới sinh của chị nếu như có chuyện gì không hay xảy ra đối với vợ chồng chị.
Trong giây phút ấy, câu nói ngày xưa như vọng lại bên tai tôi rằng:
- Đây, cầm lấy!
- Chị chắc chứ?
Tôi vẫn hỏi và chị vẫn mỉm cười gật đầu.
- Cám ơn chị!
Tôi thì thầm, ôm chặt lấy cô con gái xinh đẹp của chị.
- Penny Perrone
Những người chị em của tôi
Một người bạn trung thành bằng mười ngàn người họ hàng xa.
- Euripides
Tôi vốn không có chị em ruột nhưng cũng không lấy thế làm buồn, bởi tôi đã có được rất
nhiều người chị em theo cách khác. Đó là những người bạn gái thân thiết, những người luôn
chia sẻ với tôi mọi điều: sở thích, niềm đam mê, những khi hạnh phúc hay lúc tuyệt vọng. Họ
thực sự là những người chị em thân thiết của tôi.
Đó là Ferida. Chị hiểu tôi như thể chị là một phần trong tôi. Chúng tôi có thể ngồi bên nhau
hàng giờ. Trong khi chị chỉ ăn những thực phẩm có lợi cho sức khỏe thì tôi lại sẵn sàng ngấu
nghiến tất cả những món ăn giàu đường sữa. Ngoài khác biệt đó, chúng tôi gần như trở nên
một trong việc theo đuổi một ý tưởng hoặc say sưa với một câu chuyện nào đó. Chúng tôi cùng
khóc khi bị tổn thương. Sau những lần cùng nhau chạy bộ như khi mười lăm tuổi, chúng tôi vẫn
cười khúc khích thật lớn, đung đưa tay, làm những hành động kỳ quặc mà người ta thường làm
với chị em ruột của mình.
Đó là Carol. Tôi gặp cô ấy vào lúc bi đát nhất trong đời - chồng tôi vừa qua đời còn tôi thì bị
ung thư. Chúng tôi gặp nhau trong một nhóm chia sẻ. Thật sự tôi không muốn đến đó. Tất cả
chúng tôi đều bị tổn thương và tuyệt vọng. Nhưng chính cô ấy đã vực tôi dậy, cả về tinh thần
lẫn thể xác. Cô ấy đã giúp tôi đứng trên đôi chân mình, điều mà chỉ có những người chị em mới
có thể làm cho nhau. Cho đến bây giờ, tình chị em giữa chúng tôi vẫn hết sức sâu nặng. Chúng
tôi sẽ không để cho nhau rơi vào tuyệt vọng một lần nữa. Đó là Linda - người đã bên tôi từ
thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành, và dù cuộc sống có thay đổi thế nào, chúng tôi vẫn luôn nhớ
về nhau. Dù ít có điều kiện gặp nhau, nhưng chúng tôi luôn dành cho nhau một chỗ trong trái
tim mình. Linda dạy tôi không quá tự mãn với những gì mình làm được trong cuộc sống,
những thứ mà lẽ ra có thể làm tốt hơn. Em luôn là một điều gì đó vĩ đại hơn tôi. Cho đến giờ,
Linda vẫn luôn làm tôi cảm thấy phải cố gắng nhiều hơn nữa. Và vì có em, tôi đã làm được.
Họ là những người chị em của tôi. Khi tôi ở cùng họ, tôi không phải che giấu những khuyết
điểm của mình và luôn là chính mình. Tôi không có chị em ruột, nhưng tôi có những người chị
em yêu thương. Và tôi tự hào về điều đó!
- Harriet May Savitz
Đứa em mê ngủ
Bên cạnh bạn bè, có thể bạn phải mang một lớp mặt nạ. Nhưng bên cạnh chị em của mình,
bạn luôn được là chính bạn.
- Deborah Moggach
- Connie! Dậy đi!
Tôi lay đứa em gái. Thấy Connie cựa quậy, tôi gõ vào trán nó, nhưng nó vẫn lờ đi. Gọi
Connie dậy luôn là chuyện khó nhất trong ngày. Nhưng tôi có tuyệt chiêu của mình:
- Em ngáy lớn quá đấy!
- Chị muốn gì? Chị muốn em chết hả? Em phải thở chứ!
Thấy chưa? Tôi đã nói là tuyệt chiêu mà. Connie luôn thức dậy cùng với những câu gắt
gỏng:
- Bực mình chị quá đi! Em muốn ngủ tiếp!
Đã gọi nó dậy mà nó còn la lối như thế! Nhưng tôi chẳng có gì bực mình. Đã nói tôi có tuyệt
chiêu riêng mà. Connie không hề biết là tôi đã nhét mấy đôi vớ dơ của tôi vào trong bao gối
của nó. Tôi cũng không biết làm sao nó có thể gối đầu lên cái gối đó mà không để ý tới cái đống
lùm xùm bên trong. Tôi xoay cái gối và đặt quần áo dơ lên bên cạnh nó. Thật ra thỉnh thoảng
tôi mới làm chuyện này thôi, vì nếu không, Connie sẽ nhận ra và kiểm tra gối trước khi đi ngủ.
Tôi biết hành động của mình là quá đáng nhưng tôi không muốn Connie ngủ. Không phải chỉ vì
tôi lười đánh thức nó, mà còn vì tôi muốn nói chuyện với Connie. Nhất là những lúc không ngủ
được, tôi muốn Connie thức và nói chuyện với tôi. Cuộc trò chuyện tuyệt vời nhất là vào thời
điểm căn phòng chìm trong bóng tối và căn nhà hoàn toàn yên ắng. Tôi không thể hiểu được
tại sao con bé có thể ngủ ngon lành như vậy, và ngược lại, Connie cũng không thể hiểu tại sao
tôi lại đặt quần áo dơ vào bao gối của nó.
- Kiểm tra bao gối đi, Connie!
Mỗi lần tôi nói như vậy là nó nổi giận.
- Chị có điên không? Suốt ngày làm chuyện này là sao? – Connie hỏi trong lúc lôi những
chiếc vớ dơ của tôi ra.
- Bởi vì chị yêu em.
Đó không phải là một lời nói dối, nhưng đống quần áo dơ lại làm cho nó trở thành một lời
nói dối.
- Chị điên thiệt rồi. – Connie nhìn tôi và nói. Connie thảy đống đồ dơ ra ngoài, rồi chui vào
chăn ngủ. Suốt một giờ sau đó, tôi muốn đánh thức Connie dậy và xin lỗi, nhưng tiếng ngáy của
nó cho tôi biết nó đang ngủ và giận dữ. Connie sẽ không tin là tôi hối lỗi vì tôi sẽ lại nhét đồ
vào bao gối nó lần nữa.
Connie ngủ, còn tôi thì mở mắt nằm thao láo. Nó không hề biết những đêm của tôi dài như
thế nào. Tôi ngủ chung giường với đứa em gái lúc nào cũng ngáy một cách ồn ào. Tôi không
muốn gọi Connie dậy và xin lỗi vì tôi không muốn giống cha tôi. Ông cũng đã xin lỗi như vậy
sau khi làm một việc gì đó kinh khủng, rồi sau đó lại phạm phải lỗi lầm đó. Connie và tôi đã
từng nói về chuyện đó.
- Cha không hề hối lỗi. Cha sẽ lặp lại chuyện đó đúng không? – Tôi hỏi Connie.
- Có lẽ. Nhưng mẹ tin ông ấy.
- Còn em, Connie?
- Không. Cha sẽ vẫn làm những chuyện đó.
Connie có vẻ như vẫn đang say ngủ. Tôi vẫn luẩn quẩn với những suy nghĩ miên man của
mình, bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi và lay Connie.
- Chị muốn gì nữa đây? – Connie càu nhàu.
- Connie, hôm nay chị đã cư xử giống cha phải không? – Tôi hoang mang.
- Không! Đừng hỏi em về chuyện đó nữa.
Connie lại quay qua phía bên kia giường. Tôi đành nằm xuống và nghĩ đến cha. Cha tôi
không phải là một người cha gương mẫu. Ông hay uống rượu và chửi mắng chúng tôi. Nhưng
ông không bao giờ xin lỗi trước những chuyện đó, có lẽ vì ông không cảm thấy có lỗi hay ray
rứt. Việc duy nhất mà ông xin lỗi chúng tôi là việc ông bị ngồi tù. Ông xin lỗi vì ông biết điều đó
sẽ làm chúng tôi xấu hổ với hàng xóm và bạn bè. Nhưng ông không hề biết những chuyện khác.
Ông không hề biết ngôi nhà đã bình yên như thế nào khi ông vào tù. Hằng đêm, chúng tôi
không còn phải lo lắng về việc cha sẽ về nhà sau khi say xỉn, hoặc những rắc rối khi cha về.
Chúng tôi không còn phải dọn phần cho cha ở bàn ăn nữa. Thậm chí chúng tôi có thể mời bạn
bè, hàng xóm sang ăn cùng vì chúng tôi biết bữa ăn sẽ rất vui. Ở khía cạnh nào đó, đây thật sự
là điều may mắn cho gia đình tôi và cho cả nơi cha làm việc. Cha không cần phải xin lỗi, nhưng
ông đã làm. Cha xin lỗi vì khi bị tống vào tù, ông nhớ đến cha mình - người luôn ở trong tù. Và
ông nhớ ông từng xấu hổ thế nào vì điều đó.
Connie luôn nói tôi không cư xử giống cha, nhưng Connie chỉ nói như thế vào giữa đêm, khi
căn phòng chìm trong bóng tối. Ban ngày, khi tôi làm nó giận dữ, nó luôn hét lên:
- Chị giống y như cha!
Nhưng tôi biết chỉ vào giữa đêm, Connie mới nói những lời từ tận đáy lòng của nó.
- Diane Payne
Hoàn thành nhiệm vụ
Anh trai là người bạn do Thượng đế gửi đến.
- Jean Baptiste Legouve
Đã có lúc tôi ước mình biến thành một chú ruồi nhỏ. Đó là lúc Becky - con gái tôi, chuyển
đến ở chung với Brad và Chad - hai người anh sinh đôi của nó. Brad và Chad lớn hơn Becky
năm tuổi. Nếu là một chú ruồi nhỏ bé, tôi đã bay đến căn phòng của chúng để xem chúng sống
thế nào.
Trong suốt những năm tháng thơ ấu, Brad và Chad luôn chăm sóc và bảo vệ Becky. Không
có một cậu bé nào, dù ngỗ nghịch đến đâu, dám chọc ghẹo Becky vì chúng biết chúng sẽ gặp
rắc rối lớn với hai người anh của cô nếu chúng dám làm điều đó.
Brad, Chad và Becky quyết định chọn cùng một trường đại học khi Becky tốt nghiệp trung
học để có thể ở cùng một căn hộ. Điều này không chỉ tiết kiệm tiền thuê nhà, mà Becky còn có
người chăm sóc khi đi học xa. Không còn gì hoàn hảo hơn nữa. Nhưng tôi vẫn lo, dù sao đi nữa
Brad và Chad cũng chỉ là những cậu thanh niên mới trưởng thành.
Một buổi sáng, đang làm việc thì tôi nhận được điện thoại.
- Alô? – Tôi nhấc máy.
Giọng nói giận dữ của Becky ở đầu dây bên kia khiến tôi lo lắng:
- Mẹ! Mẹ phải làm ...
 





